Small Font | Big Font       Change to English | Đổi qua Tiếng Việt | Doi qua Tieng Viet
Profile: 1410751 Post Profile Edit Profile Private Message Search Profile Alert Admin (Bad Profile) VietSingle.Com


Direct Contact to Nguoi dau kho

 Nguoi dau kho - ID: 1410751
 Name:  Nguoi dau kho
 IP & Posted by:  50.173.6.154 on July 9, 2017 at 11:22am
 Updated by:  October 13, 2018 at 1:26am
 Gender:  Male
 Age:  40
 Height:  Will tell you later
 Weight:  Will tell you later
 Body Type:  Will tell you later
 From City:  California
 State/Province:  California
 Country:  United States
 Religion:  Will tell you later
 Education:  Will tell you later
 Occupation:  Handyman
 Smoker:  Will tell you later
 Drinker:  Will tell you later
 Marital Status: Single
 My goal:  A person suffering is a people without true love.....
 Free Time:  Jon tỉnh dậy và thấy mình đang nằm trên một Bãi biển hoàn toàn xa lạ.... phía sau Jon là tiếng sóng êm đềm của buổi bình minh đang bừng tỉnh nhưng Jon vẫn còn bị cái trận bão khủng khiếp kia ám ảnh nên khi nghe thấy tiếng sóng sau lưng Jon thật sự sợ hãi. .. Jon cố gắng hết sức lết sâu vào trong, xung quanh hoang vắng, không có một tiếng động nào khác ngoài tiếng sóng biển và tiếng hơi thở của Jon... sau nửa ngày mò mẫm, tìm kiếm cuối cùng chàng Jon của chúng ta cũng kiếm được vài thứ để vào cái bụng đang sôi sùng sục của mình. .. Tuy chỉ là vài thứ hoa quả dại mọc trên đảo nhưng đối với Jon đây có lẽ là bữa ăn ngon nhất kể thừ khi chàng dấn thân vào con đường phiêu lưu mạo hiểm này. .. .. Jon vốn là một đứa trẻ mồ côi sống ở một thành phố nhỏ ven bờ biển Măngxo.. Ngay từ khi còn nhỏ Jon đã rất thích thú với các câu chuyện phiêu lưu mạo hiểm, Jon có thể ngồi từ sáng tới chiều để nghe những người hành khất kể về những chuyến đi của họ và khi trưởng thành thì cái niềm đam mê ấy đã thôi thúc Jon một cách mãnh liệt, nó đốt cháy tất cả những ước mơ hoài bão khác đang nảy nở trong Jon để rồi cuối cùng nó đưa Jon tới đây, tới hòn đảo xa lạ này. ... . Jon ngồi tựa lưng vào một vách đá, chàng nghĩ vẩn vơ điều gì đó có vẻ trầm ngâm lắm vả lại chàng cũng đã thấm mệt khi bị cơn bão khủng khiếp kia đánh dạt vào đây nên Jon thiếp đi từ lúc nào không biết. .... Quá nửa đêm Jon giật mình tỉnh dậy vì có cái gì đó nó sờ sọang trên đầu Jon, Jon ngước mắt nhìn lên thì thấy một đôi mắt xanh lè, Jon hoảng hốt vùng dậy và thét lên " cái gì thế này?", ngay lập tức đôi mắt xanh ấy bay vù mất hút. .... Jon đưa mắt nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy gì khác ngoài bóng đêm bao phủ, một lát sau từ trong bóng tối xuất hiện không phải là một mà là hàng trăm, có thể là hàng nghìn đôi mắt xanh lè như lúc nẫy. Jon đếm không xuể, Jon bắt đầu có cảm giác tay chân của mình đang run lên bần bật. Jon đứng lép mình vào sát vách đá miệng lẩm bẩm mấy câu gì đó nghe không rõ lắm, đại lọai như là " lạy chúa người mang thứ quỷ quái gì tới cho con thế này ?, không lẽ số phận của con phải kết thúc ở đây chăng?". Jon đứng bất động như một pho tượng đá và mặc dù gió biển thổi vào lồng lộng nhưng Jon lại đổ mồ hôi như tắm, ướt đầm đìa từ trên xuống dưới. Tuy Jon cũng là một chàng trai can đảm, có thể nói là chẳng kém gì Don Quixote là mấy nhưng trước bối cảnh này thì Jon đành phó mặc số phận của mình cho Chúa định đoạt. .. .. Jon đứng im chờ động tĩnh từ những đôi mắt kia nhưng lạ thay, những đôi mắt ấy vẫn đứng nguyên một chỗ và nó cứ dính chặt lấy Jon, nó xem Jon như là một sinh vật lạ hiếm hoi mà lần đầu tiên chúng được nhìn thấy. còn Jon thì có cảm giác như mình đang đứng giữa những con Báo đốm Châu Phi đang thèm thuồng mùi thịt. .... Tuy chưa hề biết Châu Phi nó nó nằm ở đâu nhưng Jon đã từng nghe những người hành khất bên đường thường kể về Châu Phi với nỗi khiếp sợ của bóng đêm. Nhưng rồi bóng đêm cũng dần dần nhạt phai để nhường chỗ cho bình minh thức tỉnh, lúc này thì Jon đã thấy lờ mờ những cái bóng đen đang vây quanh mình, nó giống như là những con Gấu vậy nhưng Gấu thì làm gì có đôi mắt xanh lè như vậy?, vả lại chẳng có đàn Gấu nào đong tới hàng nghàn con cả, vả chăng Gấu có khi nào sống theo bầy đàn chứ?. Khi mặt trời bắt đầu nhô lên trên mặt biển cũng là lúc nhũng con thú kia bắt đầu tản đi. Còn Jon thì vẫn đứng như trời trồng và cặp mắt của chàng ta vẫn còn hiện rõ nỗi sợ hãi trên khuôn mặt thất thần. Mãi đến khi trời sáng hẳn Jon mới lần theo những dấu chân còn in trên cát, nó dẫn tới một khu rừng nằm sâu phía trong đảo. Jon nhìn kỹ những dấu chân đó và phát hiện ra nó rất kì lạ, nó không giống như dấu chân của những loài thú ăn thịt, điều này làm cho Jon cảm thấy an tâm phần nào khi chàng tiếp tục tiến sâu vào trong. Trong đầu Jon lúc này chỉ tồn tại một ý nghĩ duy nhất đó là phải tìm cho ra những con thú có cặp mắt xanh lè đêm qua. Những dấu chân cuối cùng đưa Jon tới một bãi cỏ tuyệt đẹp, rộng thênh thang như là một tấm thảm khổng lồ mà ai đó đã giày công thêu dệt ở chốn hoang vu này. Chao ôi, không thể tin vào mắt mình được. Chẵng lẽ ngoài mình ra còn có ai khác đang sống ở đây chăng?, .. câu hỏi đặt ra trong đầu Jon với bao tình huống khác nhau. Nhưng thôi mặc kệ, dù có hay không thì đối với Jon lúc này không còn quan trọng nữa vì bây giờ Jon đang say sưa ngắm nhìn và tận hưởng cái cảm giác khoan khoái của một khung cảnh mỹ miều mà lần đầu tiên Jon được thấy trong đời. Jon nằm trên thảm cỏ và ngửa mặt lên trời, chàng ngắm nhìn bầu trời một cách chăm chú và bất chợt chàng bắt gặp một dám mây nhỏ màu trắng đang từ từ trôi theo làn gió trên nền trời màu xanh dương khiến cho đám mây nhỏ kia càng thêm nổi bật. Ôi, giá như ta được ngồi trên đám mây kia thì có lẽ cái thế giới bao la này nó sẽ trở nên nhỏ bé và tuyệt vời biết chừng nào, nhưng mà làm gì có chuyện đó được chứ. Chỉ có Chúa mới có đủ quyền năng và sức mạnh để sai khiến đám mây kia thôi và có lẽ là người vẫn thường ngồi trên những đám mây đó để lang thang đi dạo và ngắm nhìn vạn vật ở dưới này bằng những con mắt bao quát mà không một ai có thể nhìn rõ bằng người. .. .. Người thấy rõ những mưu toan, lừa lọc được bao bọc bởi những hào quang chớp nhoáng cộng thêm vài ba nét đức hạnh của sự dối trá mà những kẻ nham hiểm nhất vẫn thường khoác bên ngoài và người càng thấy rõ hơn những nỗi đau thương tuyệt vọng còn đọng trên những khuôn mặt khắc khổ của những con người khốn khổ mà đêm đêm vẫn quỳ dưới chân của người để cầu mong nhười ban cho một chút gì đó. Còn lời nguyện cầu của họ có được người lắng nghe hay không thì điều đó chỉ riêng người biết mà thôi. .... Jon vẫn say sưa ngắm nhìn đám mây đang từ từ trôi xa dần với những sắc thái và ảo tưởng khác nhau, mãi cho đến khi nó khuất hẳn Jon mới thở phào một hơi rồi đứng dậy đi tiếp. Jon hy vọng trước khi trời tối mình sẽ tìm ra những con thú tối hôm qua và điều chắc chắn là nó không phải là những con thú hung dữ. Jon đi dược chừng nửa dặm thì nghe thấy tiếng róc rách của nước chảy, Jon lần theo và tìm thấy một khe suối nhỏ đang chảy từ trên cao xuống như một thác nước cỡ nhỏ, ở dưới chân nước đọng lại thành một cái hồ cũng khá lớn. Mắt Jon lúc này sáng như viên ngọc trai của các quý bà vẫn thường đeo trong những buổi dạ hội sang trọng, vả lại từ hôm qua tới giờ Jon đã đuợc giọt nước nào đâu, cổ họng Jon bây giờ có lẽ nó cũng giống như cái bãi cát ở xa mạc Xahara cũng nên. Jon đầm mình dưới hồ nước, chàng uống lia uống lịa như một chú cừu non khát sữa. Sau khi đã tưới nước cho cái xa mạc Xahara của mình Jon lại bắt đầu nghĩ vẫn vơ trong cái đầu đầy ảo tưởng đến tội nghiệp. Jon nhớ là đã từng nghe ai đó nói" Nước là khởi nguồn của sự sống và mọi sự sống đều bắt nguồn từ nước". Giờ đây Jon mới cảm thấy câu nói đó quả không sai chút nào và chàng đang tận hưởng nó một cách chậm rãi trong một bối cảnh chẳng có gì khả quan cho lắm. Tuy vậy Jon cũng chẳng hề ngán ngẩm hay bi quan chút nào mà ngược lại chàng vẫn lạc quan một cách vui vẻ và tình cờ Jon đã phát hiện ra một sự sống khác đang diễn ra ở đây, đó là một con cá hồi rất lớn, nó đang cố gắng phóng lên trên chỗ thác nước nhưng không được vì cái thác có vẻ hơi quá sức của nó. Jon nhìn con cá với con mắt tội nghiệp, nó cứ phóng lên rồi lại rơi xuống vậy mà nó vẫn cứ phóng, dường như cái hồ nước này có vẻ quá nhỏ bé đối với nó và nó cần một nơi rộng lớn hơn chăng?. Nhưng nó đâu có biết để tìm được một nơi thoả sức vùng vẫy trong cái thế giới này đâu có dễ dàng như vậy được, có khi chưa nhìn thấy được ánh mai thì đã phải bỏ mạng giữa đường cũng nên và nếu nó biết suy nghĩ thì nó sẽ nhận thấy nơi đây, chính cái hồ mà nó cho là nhỏ bé này sẽ là ngôi nhà an toàn và lý tưởng hơn bất cứa nơi nào mà nó muốn tìm trong cái thế giớ đầy rẫy những trắc trở này. .... Jon tiến sát lại chỗ con cá, nhưng nó thì lại chẳng thèm đếm xỉa gì tới sự có mặt của Jon cả và nó vẫn cứ phóng, phóng mãi không thôi. Jon bực mình nảh xuống thộp con cá một cách dễ dàng, chàng nhìn con cá đang giẫy trong tay với hai ý nghĩ đối lập nhau. Thả nó đi cho nó dược thự do vùng vẫy? điều đó thì chẳng có gì khó cả vì Jon cũng có một tấm lòng bác ái mà. Tuy cái đầu của Jon nó cho phép Jon nghĩ như vậy nhưng cái cối xay gió trong bụng Jon nó lại phản đối kịch liệt, nó không cho phép Jon làm điều đó. Jon nhìn con cá tội nghiệp trong tay và cuối cung cái cối xay gió trong bụng Jon đã thắng. Jon bước lên bờ, chàng đi nhặt một ít củi khô và một lắm bùi nhùi rồi bắt đầu chẹt lửa, chàng dùng hai hòn đá đánh vào nhau một cách không mấy thành thạo nhưng rồi cuối cùng thì Jon cũng đã có một đống lửa hừng hực và số phận của con cá đã được định đoạt. Vì sự sinh tồn của bản thân mà lòng bác ái của Jon bị cái cối xay gió nghiền nát không thương tiếc, đôi khi sự chết chóc của loài này sẽ đem lại sự sinh tồn cho loài khác và nếu Chúa có ở trong hoàn cảnh này thì có lẽ người cũng sẽ phải gật đầu đồng ý một cách miễn cưỡng và đây cũng chính là lời biện minh của cái cối xay gió trong bụng Jon khi nó đã được lấp đầy, ,,,.... nhưng dù thế nào đi chăng nữa thì con người vẫn chính là kẻ tham lam và đáng sợ nhất. Điều này thì có lẽ là chẳng cần phải biện minh hay dẫn chứng gì thêm nữa. Giờ đây yên trí với cái côi xay đã được lấp đầy và chắc chắn nó sẽ không còn phải kêu ca hay phàn nàn gì nữa, điều này sẽ làm cho Jon cảm an tâm phần nào khi chàng tiếp tục chơi trò ú tim với những con thú kia. Jon đi, chàng men theo con suối nhỏ về phía thượng nguồn vì những giấu chân đã khong còn nữa và con suối này là cơ sở vững trãi để Jon suy luận, Jon thì chẳng hiểu suy luận hợp logic là như thế nào và phải làm sao mới hợp logic như người ta vẫn rao giảng, mà có lẽ Jon cũng chẳng biết logic nó là cái gì và nó ra làm sao nữa. Chàng chỉ nghĩ một cách đơn thuần không vòng vo, không quanh co và cũng không mất nhiều thời gian." mọi sự sống đều bắt nguồn từ nước và nước là khởi nguồn của sự sống" vậy thì những con thú kia cũng sẽ ở gần những nơi có nước. Ôi một cách suy luận thật nhanh gọn, nếu giả sử có một triết gia ở đây thì có lẽ ông ta cũng sẽ gật đầu cho Jon điểm A và nói " cậu suy luận rất có cơ sở, rất hợp lý" và tới lúc đó thì Jon sẽ hiểu ngay thế nào là logic như người ta vẫn thường nói. Jon đã đi được một quãng đường khá xa mà vẫn chưa thấy gì cả, chàng có vẻ hơi sốt ruột vì mặt trời lúc này đã lên tới đỉnh đầu rồi và chàng đang phải chịu đầu trần dưới cái nắng chang chang ở cái xứ sở xa xôi mà chàng tự đặt tên cho nó là Benmont này. Sở dĩ Jon đặt hòn đảo này tên Benmont là vì hồi còn sống tại quê nhà Măngxơ Jon đã từng được nghe người ta kể về "Người Lái Buôn Thành Venice " của tác giả Shakespeare gì đó và kể từ đó trở về sau nội dung của câu chuyện này đã bị cái đầu đầy Ảo tưởng của Jon cầm tù một cách bất hợp pháp. Con bây giờ thì Jon đã tự biến mình thành anh chàng Baxanio tuấn tú rồi cũng nên vì ngoại hình của Jon cũng không đến nỗi nào và chàng cũng hi vọng mình sẽ tìm được một nàng Porxia xinh đẹp nào đó trên hòn đảo Benmont này chăng?. Cũng có thể lắm chứ vì chàng Jon của chúng ta là một con người lãng mạn và luôn sống trong những ảo tưởng mà. .... Nhưng thôi, tạm gác chuyện nàng Porxia xinh đẹp qua một bên đã vì cái đầu trần có mào của Jon nó đã lên tiếng đòi được một chút quyền lợi để nghỉ ngơi dưới cái nắng như thiêu như đốt này. Jon tìm một gốc cây sát bờ suối và bắt đầu ngả lưng, chàng gối đầu lên một tảng đá được bao phủ một lớp rêu dày đặc," ..... ôi cảm ơn Chúa đã ban cho con cái gối này, nó còn tuyệt hơn cả cái gối trong phòng ngủ của nữ hoàng Elizabet nữa đấy".Giữa buổi trưa nắng nóng như thế này được nằm dưới bóng mát của cây Sồi già sum suê cành lá, bên cạnh còn lại có cả một dòng suối nhỏ róch rách chảy nghe mới du dương làm sao, cộng thêm một vài làn gió vi vu lướt qua đã khiến chàng Jon của chúng ta nhanh chóng chìm vào giấc mộng một cách êm đềm. Jon mơ, chàng thấy mình khoác một bộ cánh sang trọng hệt như của Naponeon đệ nhất, bên cạnh lại có hai cô thiếu nữ xinh đẹp cầm chai vang đỏ rót vào chiếc ly bằng phalê trong suốt khiến cho bối cảnh trong giấc mộng của Jon thêm phần kiêu sa và lộng lẫy. Giá như những gì diễn ra trong cái thế giới ảo mộng này có thể hiện diện ra ngoài cuộc sống thì tốt đẹp biết nhường nào, trong giấc mơ thường thì ta luôn biết trước được những gì đang chờ đợi ta, cùng một lúc ta vừa là quân cờ và cũng là người đánh cờ chính vì vậy mà ta luôn định hướng và nhìn nhận được mọi việc một cách đúng đắn, điều này sẽ giúp ta tránh được những cạm bẫy và thoát xa những cám dỗ tầm thường mà ta vẫn luôn mắc phải trong cuộc sống này. Như chàng Jon của chúng ta đây là một ví dụ điển hình, ở ngoài thế giới hiện thực Jon chỉ là một người bình thường như bao con người bình thường khác nhưng trong thế giới ảo mộng thì Jon lại là những Don Quixonte ..... . Robin Hood ... hay là một vị đại đế nào đó và trong giấc mơ thì không có chỗ cho sự dối trá tồn tại bởi vậy mà ai cũng muốn được chìm đắm trong những giấc mơ hơn là phải đối đầu với cuộc sống thực tiễn. Nhưng đáng tiếc là những giấc mơ thì không bao giờ trở thành hiện thực và nó chỉ đến với mỗi chúng ta trong một khoảng thời gian hạn chế mà thôi và đối với Jon cũng vậy Những giấc mộng đẹp không bao giờ kéo dài. Nhưng như vậy cũng đã đủ dể cho Jon phải mỉm cười khi chàng tỉnh giấc. Jon ngồi tựa lưng vào cây sồi già và nghĩ lại giấc mơ ngắn ngủi lúc nãy, chẳng hiểu trong đầu Jon bây giờ như thế nào và nó nghĩ ra làm sao nữa mà nó cứ khiến Jon ngồi tủm tỉm cười mãi, chẳng màng tới thứ gì xung quanh cho đến khi mặt trời ngả bóng và có một vài tia nắng chói chang hắt vào mặt, tới lúc này hình như Jon mới tỉnh giấc hoàn toàn. Nếu nhu mặt trời không ngả bóng và những tia nắng chói chang kia đừng chạm vào mặt Jon thì có lẽ chàng ta ngồi đến khi trăng mọc để nghiền ngẫm cái giấc mơ làm đại đế của mình cũng nên, nhưng rất may là vạn vật luôn xoay chuyển không ngừng chứ nếu không thì Chúa cũng chẳng biết điều gì sẽ đến với chàng Jon của chúng ta. Jon cúi xuống uống một ngụm nước và tiện tay chàng bẻ luôn vài tàu lá chuối rừng gần đó để kết thành một cái mũ che nắng, kể ra thì Jon cũng là một người khéo tay. Chỉ một lát sau Jon đã có một cái mũ đội trên đầu, tuy trông nó chẳng khác gì cái tổ quạ là mấy nhưng nếu không có nó thì cái đầu trần của Jon sẽ nứt toạc ra mất. Jon bẻ một cành cây khô làm cây gậy dẫn đường và nếu có gặp sự cố gì thì nó cũng là một thứ vũ khí lợi hại để phòng thủ trước kẻ thù, kể ra thì chàng Jon của chúng ta cũng biết lo xa đấy chứ. Jon khệnh khạng bước đi như một hiệp sĩ bại trận nhưng nhìn kĩ thì trông Jon chẳng khác gì gã chăn cừu là mấy. Jon đi, chàng vừa đi vừa liên tưởng tới Don Quixonte và những cuộc hành trình bất cản bất bại của ông ta để lấy đó làm hưng phấn cho mình.
 I Am:  Loneliness always with me since birth and When I was old enough to realize that's when I decided to change my fate Of course I can not change the past., Is an orphan, sometimes must fight to get a meal. At such times I cried, I cried out of my fate, why did I come with so, why my parents abandoned me when I was born and much of question always in my head, At that time I was only a younger child. From that moment on I always had wanted to replace that, change myself, if I can not change the wind, I would try to change the sails..." There are many things I want to forget but I will never forget..... l do not want the wind of fate brought me to places that I did not desire and I edit my hand sails of me to a horizon in which I have longed... If we do not have a penny in the sac, it is not a big deal. .. But if we do not have a dream, ambition in Head that is a huge problem... In life sometimes you have to accept the sacrifice and loss but never abandon your dreams... So do not ever give up the dream of our and That is the lesson life has taught me... Of course God would never create pain and difficulties that people can not tolerate.. But sometimes the pain it was hard to accept. I knew it Because I’m a suffering person. And when you pass all the pain, challenges, that's when you're at a new horizon with your dreams and Then when you smiled softly, sometimes there will be someone offering to share with you or you will be alone with loneliness........ ". .. This is a story of the facts of a real person.. .. "..
 Looking For:  We are inclined to believe those whom we do not know because they have never deceived us.......

Back | Send Email to Nguoi dau kho (ID: 1410751)




Program made by: Quang T Le
Copyright ©2002, 2003, VietFun & VietSingle.